Kinh Thánh đề cập rất nhiều đến những mối quan hệ giữa con người với
nhau và về việc phải yêu thương nhau. Đó chính là cùng đích của cuộc
sống - yêu Chúa và yêu tha nhân. Mục đích cho tất cả mọi việc chính là
thể hiện tình yêu thương. Đó chính là điều quan trọng nhất. Có thể bạn
có được rất nhiều ơn, tài năng, nhưng nếu bạn không có tình yêu thương,
tất cả đều chẳng có ích gì (x. 1 Cr 13,1-3). Và Kinh Thánh không nói
đến việc bạn dành tình cảm yêu thương cho công việc hoặc cho chiếc máy
vi tính bạn nhìn mỗi ngày, mà nói đến tình yêu dành cho Chúa và cho tha
nhân. Và nếu bạn yêu mến Chúa, bạn cũng sẽ yêu mến tha nhân, bởi vì đó
chính là cách bạn thể hiện tình yêu của bạn đối với Chúa.
Nếu chúng ta muốn phát triển và trưởng thành về mặt tinh thần, chúng ta phải phát triển trong tình yêu thương, chứ không chỉ siêng năng làm tròn công việc và bổn phận của mình. Kinh Thánh không dạy chúng ta rằng siêng năng là đức tính quan trọng nhất; nhưng dạy rằng tình yêu thương mới là điều quan trọng nhất. Mặc dù siêng năng cũng quan trọng, nhưng “quan trọng hơn hết chính là tình yêu” (1 Cr 13,13).
Có thể bạn làm rất tốt công việc và hoàn thành được nhiều điều, nhưng nếu bạn không học biết cách làm việc cùng người khác và đối xử bằng tình yêu thương với họ, thì bạn đã lỡ mất một trong những bài học chính yếu mà chúng ta cần phải học nơi thế gian này. Chúng ta cần học biết rằng mọi người đều khác nhau và rằng chúng ta không thể đối xử với tất cả mọi người bằng cùng một cách. Trong Kinh Thánh, có rất nhiều chỗ ghi lại việc Thiên Chúa muốn chúng ta đối xử với mọi người cách khác nhau tuỳ theo nhu cầu của họ. Chúa Giêsu luôn để ý đến những yếu đuối của con người và không đòi hỏi mọi người như nhau (x. Lc 7,37-43; Ga 8,3-11; Ga 10,14-16). Tông đồ Phaolô cũng đã khuyên dạy: “Nâng đỡ người yếu đuối và kiên nhẫn với mọi người” (1 Tx 5,14).
Cách đây vài năm, tôi cùng làm việc với hai người rất tài năng, L và H. Cả L và H là những nhân viên tài năng - luôn đứng đầu trong công việc, và làm tốt trách nhiệm của họ. Họ luôn siêng năng, đủ khả năng và hoàn thành tốt công việc. Nhưng thường xảy ra những xích mích tại nơi làm việc.
H vốn là người nhạy cảm nên thường bị tổn thương bởi thái độ hay gắt gỏng của L. L cho rằng tất cả là do lỗi của H vì H quá nhạy cảm. L đúng một phần; H là người nhạy cảm. Nhưng khi trò chuyện cùng L, chúng tôi nhận ra rằng đây chính là cơ hội tuyệt vời cho sự phát triển bản thân của L. L rất giỏi trong công việc, nhưng cô ấy có sẵn lòng học cách cải thiện những mối quan hệ với mọi người không?
Tại sao Chúa lại đặt L trong vị trí cùng làm việc với H? Có thể, Chúa đang hoạt động trong cuộc sống của L để giúp cô học được cách sống hoà hợp tốt hơn với người khác. Lẽ ra Ngài có thể dễ dàng đặt cô ấy làm việc với ai đó không nhạy cảm, nhưng Ngài muốn cả hai cùng làm việc hoà hợp với nhau. Ngài muốn L học biết chu đáo hơn và muốn H học biết ít nhạy cảm hơn.
L là người rất chuyên tâm và tận tuỵ vì công việc, đó là điều rất tốt, nhưng cô ấy cần học biết thông hiểu người khác hơn, những người mà cô nghĩ không tài năng như mình.
Tất cả đều tóm gọn trong việc yêu thương và “hãy làm cho người khác những gì chúng ta muốn họ làm cho mình” (Mt 7,12). Cho dù chúng ta hoàn thành những gì và mọi thứ chúng ta làm đúng và tốt hơn những người khác thế nào, chúng ta vẫn cần phải yêu thương và thể hiện yêu thương với những người khác.
Đâu là điều quan trọng nhất trong mối quan hệ của chúng ta với nhau? Chúa Giêsu đã nói điều gì chứng tỏ chúng ta là môn đệ của Ngài? Đó là yêu thương. Trong Ga 13,35, Ngài nói: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau”.
Làm thế nào bạn có thể yêu Chúa, Đấng bạn không nhìn thấy, nếu bạn không thể yêu thương anh chị em của mình, hoặc những người cùng làm việc, hoặc những người bạn tiếp xúc? Làm thế nào bạn nói bạn yêu người mà bạn không nhìn thấy nếu bạn không yêu thương những người bạn nhìn thấy mỗi ngày? (x. 1 Ga 4,20).
Tất cả chúng ta đều có thể cải thiện mối quan hệ của chúng ta với mọi người, và Kinh Thánh có rất nhiều lời khuyên dành cho chúng ta về vấn đề này - làm thế nào để làm việc với mọi người, phải đối xử với mọi người thế nào, làm sao để yêu thương người khác, và còn nhiều điều khác nữa. Kinh Thánh dạy chúng ta kiên nhẫn, chịu đựng, yêu thương, không ích kỷ và biết cho đi. Trong tất cả những đoạn Kinh Thánh dạy về những điều nói trên, Thiên Chúa dạy về những mối quan hệ giữa con người với nhau, chứ không phải với công việc của chúng ta, hoặc những mối quan hệ với những sự vật - giấy tờ, vi tính hoặc máy móc. Ngài nói đến con người. Có thể bạn rất thành thạo làm việc với máy vi tính, nhưng bạn sẽ không phát triển mạnh về mặt tinh thần nếu bạn không biết cách cư xử yêu thương với những người khác - và đó không phải luôn là điều dễ dàng. Nó cần đến sự kiên nhẫn, yêu thương và khiêm tốn.
Thiên Chúa muốn tất cả chúng ta học biết sống hoà hợp với mọi người, ngay cả với những người chúng ta không cảm thấy tương hợp hoặc không có cùng cách suy nghĩ với chúng ta hoặc những người chúng ta thấy không tài năng hoặc khôn ngoan bằng chúng ta. Tất cả chúng ta đều có thể học những bài học yêu thương, hoà hợp với mọi người, vốn dĩ là điều quan trọng nhất cần phải học.
Thiên Chúa đã ban cho chúng ta câu trả lời đơn giản về việc làm thế nào để hoà hợp với mọi người khi Ngài nói: “Những gì chúng ta muốn người khác làm cho mình, thì chính chúng ta cũng hãy làm cho họ như vậy” (Mt 7,12). Tất cả đều tóm gọn trong một câu ngắn, nhưng đòi hỏi rất nhiều để học được cách thực hiện câu dạy ngắn ấy - và cần rất nhiều tình yêu thương. Nhưng đó là điều chúng ta có mặt ở thế gian để học.
Công việc chính yếu của L không phải chỉ là học làm thế nào để làm việc thành thạo với chiếc máy vi tính, để cô có thể sử dụng bất kỳ chương trình nào, thậm chí là việc tự lập trình. Thiên Chúa còn muốn cô học biết yêu thương và cư xử ôn hoà với người khác.
“Tôi có phải là người canh giữ anh em của tôi không?” (St 4,9). Chúng ta là những người canh giữ anh em của chúng ta, và chúng ta cần nhớ rằng một số người cần được “canh giữ” đặc biệt yêu thương hơn và dịu dàng hơn những người khác. Để thành công trong mối quan hệ với mọi người, bạn phải học biết rằng mọi người đều khác nhau và cần được đối xử cách khác biệt.
Thiên Chúa đặt một số người nào đó trong cuộc sống của bạn, dù bạn thích hay không thích. Khi bạn làm việc với ai đó, hoặc thường xuyên đối mặt với ai đó, dù bạn thích hay không thích, Thiên Chúa đã đặt bạn ở trong vị trí phải tiếp xúc với họ, và nhiệm vụ của bạn chính là yêu thương họ. Nếu bạn không thể hoà hợp với họ, rõ ràng rằng Ngài biết bạn cần học hỏi, nếu không Ngài đã không đặt bạn và họ làm việc với nhau. Bạn hoàn toàn có thể học được, nếu không Ngài đã không đặt bạn vào trong tình huống ấy.
Thật dễ dàng khi gắt gỏng nói với ai đó: “Tại tại sao bạn/anh/chị/… không thể làm đúng vậy?” Nhưng nếu bạn muốn phát triển và tiến bộ theo cách Chúa muốn ở bạn, bạn cần phải xử lý mỗi một tình huống bằng tình yêu thương.
Vì thế, hãy xem đây là một thách thức mới trong cuộc sống: “Tôi có thể làm gì để phát triển mối quan hệ của tôi với những người khác?” Một phần trong câu trả lời ấy chính là phát triển mối quan hệ của chúng ta với Chúa. Nếu chúng ta lớn lên trong mối quan hệ Chúa, chúng ta sẽ yêu thương mọi người hơn, và đó là điều quan trọng hơn hết.
Đó chính là một trong những mục tiêu trong cuộc sống - yêu thương tha nhân. Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của Ngài: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12). Đó chính là điều răn của Ngài. Đó chính là điều Ngài chỉ dẫn chúng ta, những môn đệ của Ngài, là hãy yêu thương nhau.
Yêu thương là gì? Yêu thương là không làm tổn thương; yêu thương là quên đi bản thân để làm người khác hạnh phúc... Thật sai lầm khi chúng ta là những Kitô hữu mà lại không biết yêu thương nhau. L là một nhân viên xuất sắc, nhưng nếu thậm chí cô ấy hoàn hảo, thậm chí cô ấy làm việc 18 giờ mỗi ngày mà không phạm sai lầm nào trong công việc, cô ấy vẫn không làm đẹp lòng Chúa nếu cô ấy không thể hiện thái độ yêu thương đối với những người cô ấy làm việc cùng.
Học biết làm việc hoà hợp với mọi người là một trong những điều khó khăn nhất. Đối với rất nhiều người, điều này thậm chí còn khó khăn hơn việc vận hành máy móc, một vật vô tri vô giác.
Thiên Chúa không chỉ muốn chúng ta dừng lại ở công việc của chúng ta, nhưng Ngài mong muốn chúng ta đi xa hơn, học những điều khó khăn hơn, nhưng mang lại phần thưởng lớn lao hơn. Học làm việc với mọi người và yêu thương mọi người và thông hiểu họ cũng chính là phần thưởng bạn nhận được.
Chúng ta có thể có được tất cả những ơn của Thánh Thần, nhưng nếu không có tình yêu thương, mọi thứ đều vô nghĩa (x. 1 Cr 13). Tình yêu thương chính là điều quan trọng nhất.
Bạn có thể thuộc rất nhiều câu Kinh Thánh, nhưng nếu bạn không sống trong yêu thương, cũng chẳng có ích gì. Bạn có thể đứng đầu trong công việc hoặc trong những lĩnh vực bạn đang học tập, làm việc, nhưng nếu bạn không thể hiện tình yêu thương của Chúa với mọi người, bạn không thể là người tốt nhất bạn có thể. Nếu bạn không có tình yêu thương, thì bạn không có được bất cứ điều gì. Yêu thương chính là điều quan trọng nhất.
An Nhiên
Nếu chúng ta muốn phát triển và trưởng thành về mặt tinh thần, chúng ta phải phát triển trong tình yêu thương, chứ không chỉ siêng năng làm tròn công việc và bổn phận của mình. Kinh Thánh không dạy chúng ta rằng siêng năng là đức tính quan trọng nhất; nhưng dạy rằng tình yêu thương mới là điều quan trọng nhất. Mặc dù siêng năng cũng quan trọng, nhưng “quan trọng hơn hết chính là tình yêu” (1 Cr 13,13).
Có thể bạn làm rất tốt công việc và hoàn thành được nhiều điều, nhưng nếu bạn không học biết cách làm việc cùng người khác và đối xử bằng tình yêu thương với họ, thì bạn đã lỡ mất một trong những bài học chính yếu mà chúng ta cần phải học nơi thế gian này. Chúng ta cần học biết rằng mọi người đều khác nhau và rằng chúng ta không thể đối xử với tất cả mọi người bằng cùng một cách. Trong Kinh Thánh, có rất nhiều chỗ ghi lại việc Thiên Chúa muốn chúng ta đối xử với mọi người cách khác nhau tuỳ theo nhu cầu của họ. Chúa Giêsu luôn để ý đến những yếu đuối của con người và không đòi hỏi mọi người như nhau (x. Lc 7,37-43; Ga 8,3-11; Ga 10,14-16). Tông đồ Phaolô cũng đã khuyên dạy: “Nâng đỡ người yếu đuối và kiên nhẫn với mọi người” (1 Tx 5,14).
Cách đây vài năm, tôi cùng làm việc với hai người rất tài năng, L và H. Cả L và H là những nhân viên tài năng - luôn đứng đầu trong công việc, và làm tốt trách nhiệm của họ. Họ luôn siêng năng, đủ khả năng và hoàn thành tốt công việc. Nhưng thường xảy ra những xích mích tại nơi làm việc.
H vốn là người nhạy cảm nên thường bị tổn thương bởi thái độ hay gắt gỏng của L. L cho rằng tất cả là do lỗi của H vì H quá nhạy cảm. L đúng một phần; H là người nhạy cảm. Nhưng khi trò chuyện cùng L, chúng tôi nhận ra rằng đây chính là cơ hội tuyệt vời cho sự phát triển bản thân của L. L rất giỏi trong công việc, nhưng cô ấy có sẵn lòng học cách cải thiện những mối quan hệ với mọi người không?
Tại sao Chúa lại đặt L trong vị trí cùng làm việc với H? Có thể, Chúa đang hoạt động trong cuộc sống của L để giúp cô học được cách sống hoà hợp tốt hơn với người khác. Lẽ ra Ngài có thể dễ dàng đặt cô ấy làm việc với ai đó không nhạy cảm, nhưng Ngài muốn cả hai cùng làm việc hoà hợp với nhau. Ngài muốn L học biết chu đáo hơn và muốn H học biết ít nhạy cảm hơn.
L là người rất chuyên tâm và tận tuỵ vì công việc, đó là điều rất tốt, nhưng cô ấy cần học biết thông hiểu người khác hơn, những người mà cô nghĩ không tài năng như mình.
Tất cả đều tóm gọn trong việc yêu thương và “hãy làm cho người khác những gì chúng ta muốn họ làm cho mình” (Mt 7,12). Cho dù chúng ta hoàn thành những gì và mọi thứ chúng ta làm đúng và tốt hơn những người khác thế nào, chúng ta vẫn cần phải yêu thương và thể hiện yêu thương với những người khác.
Đâu là điều quan trọng nhất trong mối quan hệ của chúng ta với nhau? Chúa Giêsu đã nói điều gì chứng tỏ chúng ta là môn đệ của Ngài? Đó là yêu thương. Trong Ga 13,35, Ngài nói: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau”.
Làm thế nào bạn có thể yêu Chúa, Đấng bạn không nhìn thấy, nếu bạn không thể yêu thương anh chị em của mình, hoặc những người cùng làm việc, hoặc những người bạn tiếp xúc? Làm thế nào bạn nói bạn yêu người mà bạn không nhìn thấy nếu bạn không yêu thương những người bạn nhìn thấy mỗi ngày? (x. 1 Ga 4,20).
Tất cả chúng ta đều có thể cải thiện mối quan hệ của chúng ta với mọi người, và Kinh Thánh có rất nhiều lời khuyên dành cho chúng ta về vấn đề này - làm thế nào để làm việc với mọi người, phải đối xử với mọi người thế nào, làm sao để yêu thương người khác, và còn nhiều điều khác nữa. Kinh Thánh dạy chúng ta kiên nhẫn, chịu đựng, yêu thương, không ích kỷ và biết cho đi. Trong tất cả những đoạn Kinh Thánh dạy về những điều nói trên, Thiên Chúa dạy về những mối quan hệ giữa con người với nhau, chứ không phải với công việc của chúng ta, hoặc những mối quan hệ với những sự vật - giấy tờ, vi tính hoặc máy móc. Ngài nói đến con người. Có thể bạn rất thành thạo làm việc với máy vi tính, nhưng bạn sẽ không phát triển mạnh về mặt tinh thần nếu bạn không biết cách cư xử yêu thương với những người khác - và đó không phải luôn là điều dễ dàng. Nó cần đến sự kiên nhẫn, yêu thương và khiêm tốn.
Thiên Chúa muốn tất cả chúng ta học biết sống hoà hợp với mọi người, ngay cả với những người chúng ta không cảm thấy tương hợp hoặc không có cùng cách suy nghĩ với chúng ta hoặc những người chúng ta thấy không tài năng hoặc khôn ngoan bằng chúng ta. Tất cả chúng ta đều có thể học những bài học yêu thương, hoà hợp với mọi người, vốn dĩ là điều quan trọng nhất cần phải học.
Thiên Chúa đã ban cho chúng ta câu trả lời đơn giản về việc làm thế nào để hoà hợp với mọi người khi Ngài nói: “Những gì chúng ta muốn người khác làm cho mình, thì chính chúng ta cũng hãy làm cho họ như vậy” (Mt 7,12). Tất cả đều tóm gọn trong một câu ngắn, nhưng đòi hỏi rất nhiều để học được cách thực hiện câu dạy ngắn ấy - và cần rất nhiều tình yêu thương. Nhưng đó là điều chúng ta có mặt ở thế gian để học.
Công việc chính yếu của L không phải chỉ là học làm thế nào để làm việc thành thạo với chiếc máy vi tính, để cô có thể sử dụng bất kỳ chương trình nào, thậm chí là việc tự lập trình. Thiên Chúa còn muốn cô học biết yêu thương và cư xử ôn hoà với người khác.
“Tôi có phải là người canh giữ anh em của tôi không?” (St 4,9). Chúng ta là những người canh giữ anh em của chúng ta, và chúng ta cần nhớ rằng một số người cần được “canh giữ” đặc biệt yêu thương hơn và dịu dàng hơn những người khác. Để thành công trong mối quan hệ với mọi người, bạn phải học biết rằng mọi người đều khác nhau và cần được đối xử cách khác biệt.
Thiên Chúa đặt một số người nào đó trong cuộc sống của bạn, dù bạn thích hay không thích. Khi bạn làm việc với ai đó, hoặc thường xuyên đối mặt với ai đó, dù bạn thích hay không thích, Thiên Chúa đã đặt bạn ở trong vị trí phải tiếp xúc với họ, và nhiệm vụ của bạn chính là yêu thương họ. Nếu bạn không thể hoà hợp với họ, rõ ràng rằng Ngài biết bạn cần học hỏi, nếu không Ngài đã không đặt bạn và họ làm việc với nhau. Bạn hoàn toàn có thể học được, nếu không Ngài đã không đặt bạn vào trong tình huống ấy.
Thật dễ dàng khi gắt gỏng nói với ai đó: “Tại tại sao bạn/anh/chị/… không thể làm đúng vậy?” Nhưng nếu bạn muốn phát triển và tiến bộ theo cách Chúa muốn ở bạn, bạn cần phải xử lý mỗi một tình huống bằng tình yêu thương.
Vì thế, hãy xem đây là một thách thức mới trong cuộc sống: “Tôi có thể làm gì để phát triển mối quan hệ của tôi với những người khác?” Một phần trong câu trả lời ấy chính là phát triển mối quan hệ của chúng ta với Chúa. Nếu chúng ta lớn lên trong mối quan hệ Chúa, chúng ta sẽ yêu thương mọi người hơn, và đó là điều quan trọng hơn hết.
Đó chính là một trong những mục tiêu trong cuộc sống - yêu thương tha nhân. Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của Ngài: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12). Đó chính là điều răn của Ngài. Đó chính là điều Ngài chỉ dẫn chúng ta, những môn đệ của Ngài, là hãy yêu thương nhau.
Yêu thương là gì? Yêu thương là không làm tổn thương; yêu thương là quên đi bản thân để làm người khác hạnh phúc... Thật sai lầm khi chúng ta là những Kitô hữu mà lại không biết yêu thương nhau. L là một nhân viên xuất sắc, nhưng nếu thậm chí cô ấy hoàn hảo, thậm chí cô ấy làm việc 18 giờ mỗi ngày mà không phạm sai lầm nào trong công việc, cô ấy vẫn không làm đẹp lòng Chúa nếu cô ấy không thể hiện thái độ yêu thương đối với những người cô ấy làm việc cùng.
Học biết làm việc hoà hợp với mọi người là một trong những điều khó khăn nhất. Đối với rất nhiều người, điều này thậm chí còn khó khăn hơn việc vận hành máy móc, một vật vô tri vô giác.
Thiên Chúa không chỉ muốn chúng ta dừng lại ở công việc của chúng ta, nhưng Ngài mong muốn chúng ta đi xa hơn, học những điều khó khăn hơn, nhưng mang lại phần thưởng lớn lao hơn. Học làm việc với mọi người và yêu thương mọi người và thông hiểu họ cũng chính là phần thưởng bạn nhận được.
Chúng ta có thể có được tất cả những ơn của Thánh Thần, nhưng nếu không có tình yêu thương, mọi thứ đều vô nghĩa (x. 1 Cr 13). Tình yêu thương chính là điều quan trọng nhất.
Bạn có thể thuộc rất nhiều câu Kinh Thánh, nhưng nếu bạn không sống trong yêu thương, cũng chẳng có ích gì. Bạn có thể đứng đầu trong công việc hoặc trong những lĩnh vực bạn đang học tập, làm việc, nhưng nếu bạn không thể hiện tình yêu thương của Chúa với mọi người, bạn không thể là người tốt nhất bạn có thể. Nếu bạn không có tình yêu thương, thì bạn không có được bất cứ điều gì. Yêu thương chính là điều quan trọng nhất.
An Nhiên
Suy tư về tình yêu
Tình yêu chỉ là một từ cho đến khi ai đó đến bên và mang cho nó một ý nghĩa. (Khuyết danh)
***
Tình yêu chính là một sức mạnh kiên vững để cho đi, chứ không phải một sự bền bỉ yếu ớt hy vọng được nhận lại. (Swami Chinmayananda)
***
Đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng hãy yêu thương cách chân thật và bằng việc làm. (1 Ga 3,18)
***
Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có tình yêu, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ, xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có tình yêu, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có tình yêu, thì cũng chẳng ích gì cho tôi... Tình yêu thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Tình yêu tha thức tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Tình yêu không bao giờ mất được. (x. 1 Cr 13,1-8a)
***
“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình”. (Mt 22,37-39)
***
Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Giêsu đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em. (1 Ga 3,16)
***
Trước hết, hãy hết lòng yêu thương nhau, vì lòng yêu thương che phủ muôn vàn tội lỗi. (1 Pr 4,8)
***
Hãy mỉm cười với nhau. Hãy mỉm cười với vợ của bạn, với chồng của
bạn, với con cái bạn. Hãy mỉm cười với nhau - không quan trọng người đó
là ai - và nụ cười sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu dành cho nhau.
(Mẹ Têrêxa).
Chúa Giêsu đã dạy chúng ta hãy thể hiện lẽ thật, sống theo
lẽ thật. Hãy là ánh sáng cho trần gian: ở những nơi tối tăm, hãy
chiếu sáng cách đặc biệt hơn. Hãy là muối cho trần gian: mang đến hương
vị thật sự của những giá trị thực sự. Hãy sống thực sự. Hãy là những
người mang sự sống đến cho người khác. Đó là những điều Chúa Giêsu dạy
các môn đệ của Ngài. Đó là những gì Chúa Giêsu dạy chúng ta - những
tín hữu - thi hành và trở thành. Hãy yêu thương nhau. Hãy chữa lành
người bệnh tật. Hãy cho người chết sống lại. Làm sạch người phong
hủi. Nếu chúng ta làm như thế, chúng ta sẽ trở thành những người Ngài
muốn chúng ta trở thành. Nếu chúng ta không biết yêu thương nhau, thì
cho dù chúng ta có làm được biết bao điều tốt và hữu ích đi chăng nữa,
chúng ta cũng không trở thành người Chúa muốn chúng ta trở thành. Chỉ
đơn giản như thế. (Frederick Buechner)
***
Bạn bè thương nhau mọi thời mọi lúc, vào ngày hoạn nạn chỉ có anh em. (Cn 17,17)
***
Nghệ thuật yêu thương… ở mức độ cao hơn cả nghệ thuật về sự kiên trì. (Albert Ellis)
***
Tình yêu có nghĩa là yêu thương những gì không đáng yêu hoặc không có bất kỳ ưu điểm nào cả. (G.K. Chesterton)
***
Yêu thương có thể phải hy sinh rất nhiều nhưng việc không yêu thương bao giờ cũng mất mất nhiều hơn, và những ai sợ yêu thương thường sẽ nhận ra rằng việc khao khát tình yêu chính là một khoảng trống cướp mất niềm vui khỏi cuộc sống của họ. (Merle Shain)
***
Tình yêu làm cho những công sức bỏ ra trong cuộc sống trở nên cao quý và có giá trị; việc phục vụ chân thành vì tình yêu mang một ý nghĩa mãi mãi. (Harriet Beecher Stowe)
***
Chúng ta nói rằng ân huệ chính là “một đặc ân chúng ta không xứng đáng được nhận”. Và chúng ta được dạy phải biết yêu thương như Đức Giêsu yêu thương chúng ta. Ngài đã cho chúng ta thấy ân huệ; chúng ta cũng nên trao ban ân huệ cho nhau. Điều ấy có nghĩa là gì? Có nghĩa là chúng ta phải trở thành những người tử tế hơn những gì chúng ta nghĩ mình xứng đáng được nhận. (Khuyết danh)
***
Lạy Chúa, xin ban cho con Thần Khí tình yêu của Ngài, để con có thể biết cho đi hơn là mong nhận được, biết thông hiểu hơn là mong được thông hiểu, biết suy nghĩ cho người khác hơn và biết quên mình hơn. (F.B. Meyer)
***
Tình yêu không hề có cực điểm, giống như sao là vô số và biển rộng mênh mông vô tận. (Eleanor Farjeon)
***
Thiên thần chính là một người lạ mặt nhân từ thể hiện sự tử tế bình thường nhưng có sức ảnh hưởng kỳ diệu. Đó sẽ một người phụ nữ thân thiện với một đứa trẻ bẩn thỉu đứng trên cầu, không hề biết cậu bé có ý định nhảy xuống, nhưng chính việc trò chuyện của cô đã phá vỡ nỗi tuyệt vọng, vì thế, thay vì nhảy xuống tự tử, cậu bé đã về nhà và làm món trứng rán. Người phụ nữ vẫn đi tiếp, không hề hay biết gì, nhưng chính khoảnh khắc ấy, chính trong hoàn cảnh ấy, cô ta là một thiên thần. (Melanie Thernstrom)
***
Ai không tìm thấy thiên đàng nơi mặt đất
Sẽ không thể tìm thấy nó trên cao
Nhà của Thiên Chúa sát cạnh bên tôi
Vật dụng trong nhà của Ngài chính là tình yêu. (Emily Dickinson)
***
Không một sự ngạc nhiên nào kỳ diệu hơn sự ngạc nhiên được yêu thương: Đó chính là bàn tay của Chúa đặt trên vai nhân loại. (Charles Morgan)
***
Yêu thương để được yêu thương lại chính là yêu thương của con người, nhưng yêu thương chỉ vì yêu thương chính là yêu thương của thiên thần. (Alphonse de Lamartine)
***
Khi nhìn lại cuộc sống, bạn sẽ nhận ra rằng những lúc bạn thực sự sống chính là những lúc bạn làm mọi việc bằng tình yêu. (Henry Drummond)
***
Tình yêu luôn đáp lại bằng đúng một câu trả lời, đó chính là ĐỒNG Ý…
… trước bất kỳ sự sợ hãi nào phải đối mặt.
… trước bất kỳ sự ao ước nào mong được chấp thuận và trước mọi khao khát được công nhận.
… trước tâm hồn khao khát nhận được sự trân trọng, ngay cả khi kèm theo đó là những vết thương và những vết sẹo để lại.
Tình yêu luôn trả lời ĐỒNG Ý. (Khuyết danh)
An Nhiên st
Hạnh phúc đâu xa
Có ba người bạn khuyết tật cùng chung sống với nhau, một người mù, một người câm và một người điếc. Mỗi người bị khiếm khuyết một bộ phận, nhưng khi sống chung họ có thể bổ khuyết cho nhau; đối với họ, việc giúp đỡ nhau là điều cần thiết.
Một lần nọ, người điếc nói với người mù:
- Giá mà anh có thể thấy được xung quanh chúng ta có non xanh nước biếc, suối chảy mây trôi, hoa thơm cỏ lạ. Ôi, thế giới này muôn hình muôn vẻ, muôn sắc muôn màu, thật đẹp biết bao!
Người mù rất lấy làm tiếc, anh ta nói:
- Phải chi anh có thể nghe thấy những âm thanh kỳ thú của thế gian, nào là tiếng chim hót, tiếng lá khua, tiếng nước reo, suối chảy, các cung bậc của những điệu nhạc du dương… Thật tuyệt diệu biết chừng nào!
Người bạn điếc cũng tỏ ra buồn bã:
- Thật tiếc quá! Hai chúng ta, một người thì có thể nghe mà không thể thấy, một người thì có thể thấy lại không thể nghe. Chỉ có anh câm là may mắn, anh ấy vừa được thấy lại vừa được nghe.
Người câm nghe vậy suy nghĩ:
- Quả thật cùng một lúc tôi có thể thấy và nghe, chỉ đáng tiếc là không thể diễn tả cho các anh hiểu được. Không thể nói ra những gì mình thấy mình biết và những cảm nghĩ trong lòng thật là khó chịu. Chúng ta đều là những người bất hạnh nhất trên đời.
Còn bạn thì sao nhỉ?
Bạn có cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống hiện tại của mình?
Có những người yêu nhau mà không biết quý trọng những giây phút bên nhau, không trân trọng nhau đủ khi hay so sánh bạn của mình với người này người nọ, đến khi đánh mất hạnh phúc bình thường trong tầm tay thì mới thấy quý giá và hốt hoảng đi tìm.
Khi có đủ cơm no áo ấm thì xa hoa phung phí, nhưng khi đói rét mới biết miếng cơm thừa cũng quý. Có không ít người chẳng biết trân trọng hạnh phúc mình đang có, chẳng hạn như có một cơ thể khoẻ mạnh, lành lặn, áo ấm cơm no, lại đi huỷ hoại bản thân, huỷ hoại tương lai, hạnh phúc của mình bằng cờ bạc, rượu chè, xì ke ma tuý, ăn chơi trác táng. Sức khoẻ, mạng sống quý báu biết chừng nào! Thế nhưng, những thanh thiếu niên vô tâm nào biết giữ gìn, quý trọng, họ đua xe lạng lách, thách đố với hiểm nguy, chẳng những làm hại bản thân mình mà còn ảnh hưởng đến sự an lành của kẻ khác, gieo bao nỗi âu lo cho gia đình và xã hội. Đến khi tai nạn xảy ra, nếu không mất mạng thì cũng bị thương tật suốt đời. Lúc bấy giờ ăn năn thì đã muộn, mới nhận ra tự mình đánh mất hạnh phúc của mình, hạnh phúc mà những người khuyết tật, rách áo đói cơm thèm thuồng, khao khát.
Là người Kitô hữu, chúng ta có hạnh phúc vì được làm con Thiên Chúa không? Hạnh phúc vì được chính thân thể Chúa nuôi sống chúng ta hằng ngày qua Bí tích Thánh Thể? Hạnh phúc khi được tha thứ qua Bí tích Hoà Giải? Hạnh phúc khi có Chúa là bạn đồng hành? Hạnh phúc khi chúng ta chỉ dâng lên Chúa lễ vật là những lời than van, trách cứ?!
Và chúng ta có hạnh phúc trên con đường tìm kiếm Nước Trời khi Chúa bảo: “Thầy nói thật với anh em: Nếu anh em không trở nên như trẻ nhỏ này, thì sẽ chẳng được vào nước Trời” (Mt 18,2). Thật đơn giản, phải không nào?
Thế đấy, chúng ta cứ mãi tìm kiếm những gì cao siêu, xa vời, nhưng hạnh phúc thật giản dị và ở bên cạnh ta hằng ngày. Ước gì mỗi ngày chúng ta luôn biết cảm tạ và chúc tụng Chúa về những điều bình dị nhất trong đời sống, với tâm hồn đơn sơ nhất!
Minh Nguyên sưu tầm
Uy tín và đáng tin cậy
Là Kitô hữu, chúng ta cần phải có những phẩm chất cần thiết, vì Đấng mà chúng ta đại diện. Có thể chúng ta quen thuộc với trách nhiệm là phải sống theo những giá trị mang tính đạo đức và thánh thiện, và không chú tâm khi chúng ta làm sai hoặc thiếu sót; nhưng những người khác xem chúng ta như những người đại diện của Chúa Giêsu, và sự chính trực và đáng tin cậy là những phẩm chất mà họ mong được nhìn thấy nơi chúng ta.
Điều này làm tôi nhớ đến câu chuyện kể của một người:
Chuyện
xảy ra và một buổi họp gia đình cách đây vài năm, và với sự vắng mặt
của tôi, những người trong gia đình bắt đầu đoán xem tôi có xuất hiện
hay không. Một vài thành viên nói: “Có thể”. Số khác nghĩ là tôi sẽ
không đến. Tiếp đến, dì của tôi xen vào: “Nó sẽ đến.” Mọi người quay
sang nhìn dì của tôi vì dì đã nói với giọng chắc chắn. Bà của tôi bảo:
“Làm thế nào con biết?”
Dì tôi trả lời: “Bởi vì nó đã nói thế. Không những thế… nó sẽ đến đúng giờ!”
Chỉ đến thế, và cuộc trò chuyện chuyển sang những đề tài khác và mọi người chuẩn bị thức ăn. Bữa trưa sẽ bắt đầu vào lúc 1 giờ, lúc ấy đã là 12:57, và vẫn chưa có dấu hiệu nào về sự có mặt của tôi, tuy nhiên, vẻ mặt của dì tôi vẫn bình thản.
Đến 12:58, cửa mở ra, và tôi bước vào. Ngay khi tôi vừa bước chân vào nhà, dì tôi giơ tay ra hiệu dì đã chiến thắng cuộc chơi và nói: “Dì đã nói rồi mà!”
Dì tôi trả lời: “Bởi vì nó đã nói thế. Không những thế… nó sẽ đến đúng giờ!”
Chỉ đến thế, và cuộc trò chuyện chuyển sang những đề tài khác và mọi người chuẩn bị thức ăn. Bữa trưa sẽ bắt đầu vào lúc 1 giờ, lúc ấy đã là 12:57, và vẫn chưa có dấu hiệu nào về sự có mặt của tôi, tuy nhiên, vẻ mặt của dì tôi vẫn bình thản.
Đến 12:58, cửa mở ra, và tôi bước vào. Ngay khi tôi vừa bước chân vào nhà, dì tôi giơ tay ra hiệu dì đã chiến thắng cuộc chơi và nói: “Dì đã nói rồi mà!”
Tôi chợt nhận ra niềm vui của dì còn vui hơn niềm vui khi tôi đến dự bữa trưa. Phản ứng ấy của dì vào ngày hôm ấy đã khiến tôi suy nghĩ. Nó buộc tôi phải tạm dừng lại và nhận ra thật quan trọng đến thế nào khi trong cuộc sống và công việc kinh doanh, mọi người tin những gì chúng ta nói và cảm thấy có thể tin tưởng chúng ta.
Quả là một giá trị vô giá khi mọi người tin tưởng hoàn toàn rằng bạn sẽ thực hiện những lời bạn đã nói.
Làm thế nào bạn có được sự tin tưởng ấy? Làm thế nào bạn trở thành một người mà người khác biết rằng bạn sẽ có mặt và làm những gì bạn nói bạn sẽ làm? Thật đơn giản, bạn hãy làm những gì bạn nói mình sẽ làm. Điều này nghe có vẻ thật bình thường, tuy nhiên, nếu bạn làm như thế mỗi ngày suốt một thời gian dài, thì mọi người sẽ bắt đầu nhận biết. Bạn không cần phải quảng cáo mình là một người giữ lời. Mọi người rồi sẽ nhận ra điều ấy.
“Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn” (Lc 16,10). Không hề có một công việc nào, hoặc một lời hứa nào là quá nhỏ nhặt để bạn thể hiện sự trung tín. Có thể đó là việc giữ một bí mật, một lời hứa, hoặc làm điều đã nói. Nó cũng có thể đơn giản là đến đúng giờ hoặc giao sản phẩm đúng như đã hẹn.
Khi bạn trung tín trong rất nhiều việc nhỏ, những việc nhỏ ấy có ý nghĩa rất nhiều. Ai đó nói rằng “tiếng tốt” được ao ước nhiều hơn sự giàu có.
Nếu bạn không đáng tin cậy, không uy tín, thì liệu những người bạn của bạn có dám giới thiệu những mối quan hệ khác cho bạn không? Nếu bạn không giữ lời hứa đơn giản trong cuộc sống, thì làm sao ai đó có thể tin tưởng giới thiệu những mối quan hệ kinh doanh cho bạn?
Hy vọng rằng, một ngày nào đó, ai đó sẽ nói về bạn: “Bởi vì anh ta/cô tay đã nói thế, anh ta/cô ta sẽ thực hiện!”
Một vài hành động cụ thể:
1. Nếu bạn nói sẽ có mặt lúc 1:00, hãy có mặt lúc 1:00.
2. Nếu bạn đã hứa giao sản phẩm đúng hẹn, hãy giao đúng hẹn.
3. Nêu bạn nói sẽ gọi điện, hãy gọi.
4. Trả những hoá đơn đúng hẹn; cắt giảm chi tiêu nếu bạn không có khả năng chi trả.
5. Hãy trở thành người đáng tin cậy. Điều ấy rất đơn giản. Bắt đầu từ việc nhỏ.
2. Nếu bạn đã hứa giao sản phẩm đúng hẹn, hãy giao đúng hẹn.
3. Nêu bạn nói sẽ gọi điện, hãy gọi.
4. Trả những hoá đơn đúng hẹn; cắt giảm chi tiêu nếu bạn không có khả năng chi trả.
5. Hãy trở thành người đáng tin cậy. Điều ấy rất đơn giản. Bắt đầu từ việc nhỏ.
Liệu người khác có thể nói về bạn: “Tôi biết anh ta/cô ta sẽ làm, bởi vì anh ta/ cô ta đã nói mình sẽ làm không?”
Thiên Chúa trông chờ chúng ta trở thành đôi tay của Ngài, đôi chân của Ngài, tình yêu của Ngài, và Ngài tiếp tục trông chờ vào sự đáng tin cậy của chúng ta, như chính Ngài là Đấng rất đáng tin cậy. Chúng ta là những người đại diện của Ngài, và chúng ta mang một nhiệm vụ quan trọng.
Người khác có thể thất vọng về Chúa Giêsu và không tin vào chân lý của Ngài nếu bạn là người đại diện cho Chúa Giêsu lại không giữ lời hứa đối với họ, hoặc do bạn làm điều gì đó khiến họ đánh mất sự tôn trọng.
Thật là một minh chứng tuyệt vời khi một Kitô hữu làm những điều họ đã nói mình sẽ làm. Hãy là một người uy tín, đáng tin cậy. Những phẩm chất ấy sẽ giúp chúng ta thành công trong cuộc sống và trong cả đời sống chứng nhân cho Đức Giêsu!
An Nhiên
ĐƠN GIẢN và PHỨC TẠP LÀ DO MÌNH
Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên thì trở nên phức tạp.
Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có thì trở nên phức tạp.
Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp.
Tự nhận bản thân thì đơn giản, đánh giá người khác thì phức tạp.
Thật ra, thế giới này rất đơn giản, chỉ có lòng người là phức tạp.
Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp.
Đời người đơn giản thì vui vẻ. Nhưng người vui vẻ được mấy ai.
Đời người phức tạp thì phiền não. Nhưng người phiền não thì quá nhiều.
***
Trong cuộc đời, không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng, thậm chí là đau khổ. Người vui vẻ chẳng phải là không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn hay niềm đau khống chế mình. Thật ra, đau khổ không hề đáng sợ, mà điều đáng sợ là ngay cả trái tim cũng phản bội bản thân mà đứng về phía đau khổ.
Muốn có tâm trạng tốt thì cần phải quên đi những điều làm mình không vui, đừng coi trọng những mâu thuẫn, đừng để sự hiểu lầm phát sinh trong cuộc sống, mà hãy xem đó là yếu tố giúp chúng ta tạo được đời sống tâm linh của mình vững chắc hơn. Chỉ có như thế thì người khác mới thấy nỗi đau khổ của mình như gió thoảng, mây trôi mà thôi.
Nguồn: Sưu tầm
Món quà “tình yêu” và “tin tưởng”
Cho dù tôi có những lựa chọn gì, tôi vẫn luôn là con gái của bố, và luôn có được tình yêu thương của bố.
Trong tất cả những món quà nhận được từ bố, tôi biết ơn nhất là món quà “tin tưởng”
Một lần, tôi đọc được rằng một người cha tốt chuẩn bị cho chúng ta trong mối quan hệ giữa chúng ta với Cha trên Trời, là chính Thiên Chúa.
Bố của tôi có thể không nhận ra điều này, nhưng một việc đã làm định hình cuộc sống của tôi chính là cuộc trò chuyện giữa hai bố con khi chúng tôi ngồi trên ngọn đồi nhìn xuống ngôi nhà của mình vào mùa hè năm tôi 18 tuổi. Có lẽ bố không nhớ chuyện ấy - một người bố giản dị nhưng rất đặc biệt, cả trong cách khuyên nhủ đầy yêu thương và khôn ngoan của bố, dù bố không thẳng thắn đưa ra lời khuyên.
Ngày hôm đó, chúng tôi đã nói về mọi thứ, và tôi nói với bố về người bạn trai của tôi, về những vấn đề mà chúng tôi đang đối mặt, và sau đó là đến tình bạn giữa chúng tôi. Tôi không nhớ làm thế nào tôi giải thích tất cả mọi việc, nhưng tôi nhớ mình đã cảm thấy lúng túng đến thế nào. Sau khi thổ lộ hết mọi việc, tôi nhìn bố và hỏi bố một cách buồn bã: “Bây giờ con phải làm gì đây bố? Hãy nói cho con biết con phải làm gì.”
“Đó là một quyết định khó khăn”, bố nói, “nhưng con đã 18 tuổi. Giờ đây, con đã là một người trưởng thành. Bố không bảo con phải làm gì, bởi vì con đã biết mình nên làm gì.”
Tôi ngây người ra nhìn bố. Không, con vẫn chưa lớn - hay chí ít là con chưa cảm thấy mình đã lớn. Con chỉ mới 18 tuổi, và con không biết phải làm gì. Đợi đã - đúng rồi, tôi biết. Trong trường hợp đó, tôi biết chính xác tôi nên làm gì. Không phải tôi muốn làm gì, nhưng tôi biết. Và cuối cùng, tôi đã làm được một việc đúng đắn bởi vì bố tin rằng tôi có thể, rằng tôi có khả năng để thực hiện.
Không phải mọi quyết định tôi đưa ra từ sau lúc ấy đều đúng, nhưng cuộc trò chuyện hôm đó đã giúp tôi trên con đường tự lập và giúp tôi tin rằng tôi có thể thành công trong cuộc sống. Biết rằng ai đó tin tưởng mình giúp tôi mỗi khi có những quyết định, thậm chí sau này còn khó khăn hơn, trên đường đời của mình.
Bố luôn thể hiện rõ ràng rằng bố không chỉ tin tưởng tôi, nhưng bố còn yêu thương tôi một cách vô điều kiện. Dù cho tôi có lựa chọn gì, tôi luôn là con gái của bố, và sẽ luôn có được tình yêu thương của bố. Trong tất cả những món quà nhận được từ bố, tôi biết ơn nhất là món quà “tin tưởng”.
Cần đến thời gian, nhưng cuối cùng, tôi nhận ra rằng tình yêu và sự tin tưởng của bố phản ánh tình yêu và sự tin tưởng của Thiên Chúa.
Thiên Chúa dạy chúng ta bước đi và kế đến là để chúng ta tự chạy. Ngài tin tưởng chúng ta có thể thành công, và luôn ở bên cạnh khi chúng ta té ngã hoặc cần giúp đỡ. “Con là một người đặc biệt”, Ngài nói với chúng ta, “một người có thể làm điều tuyệt vời cho Ta và những người khác.” Và khi chúng ta làm rối tung mọi việc, như thường xảy ra, Ngài thì thầm: “Dù con làm bất cứ điều gì, Ta sẽ luôn yêu con”, và Ngài sẽ giúp chúng ta làm tốt hơn.
Cám ơn bố về món quà “tình yêu” và “tin tưởng” của Thiên Chúa, được thể hiện bằng xương bằng thịt!
Nghi Ân dịch
No comments:
Post a Comment